Vĩnh biệt Đoàn Thạch Hãn của những Sài Gòn cũ kỹ

“Tối nay 9h đưa ông về Quảng Trị. Chủ nhật an táng…” là những dòng chữ người viết vừa nhận lại từ người cháu họ nặng tình sống cùng ông Hãn ở quận 2. Khoảng 3 giờ sáng ngày 3/9, nhà báo Đoàn Thạch Hãn từ giã cõi đời tại bệnh viện Nhân dân Gia Định.

Đoàn Thạch Hãn

Cứ gọi ông là anh, rồi chú, rồi ông Hãn, nay mới biết nhà báo Đoàn Thạch Hãn tên thật là Đoàn Văn Tùng, sinh ngày 10.4.1949 tại làng Đông Dương, xã Hải Dương, Hải Lăng, Quảng Trị (Vùng đất Hải Lăng này ai đó gọi là đất cằn, đất nghèo, “đất khổ Hải Lăng). Ông lưu lạc vào phương Nam từ năm 1962. Bắt đầu viết từ năm 1965 với các bút danh: Đoàn Kế Tường, Đoàn Thạch Hãn, Đoàn Thiên Lý, Đoàn Nguyễn, Cỏ Hoang… Trước năm 1975 viết cho tuần báo Đời, nhật báo Sóng Thần…

Tôi biết về ông nhiều hơn ở giai đoạn sau năm 75 với rất nhiều biến cố… Ông tiếp tục nghề báo vào giữa những năm 80, công tác tại báo Công an TP.HCM

Đoàn Thạch Hãn năm nay mới 65 tuổi, nhưng trông già, yếu hơn bởi sóng gió cuộc đời, bởi bệnh tật. Dáng người ông vẫn to cao, phong độ, mặt rạng ngời, giọng hào sảng…

Người viết từng gặp nhà báo Đoàn Thạch Hãn nhiều lần, nhiều dịp cafe, ghé nhà ông ăn bữa cơm ấm cúng có vài đặc sản xứ Quảng. Thời gian này, ông đang viết kịch bản phim, không rõ đã xong hay còn dang dở…

Đoàn Thạch Hãn

Thời bút lực còn sung mãn, ông viết nhiều về văn hóa, giải trí, các giai thoại về tướng lãnh Việt Nam Cộng hòa, các mỹ nữ, các chốn ăn chơi… ở Sài Thành trước 1975. Hỏi ông: “Chú có nhớ chắc không mà viết rõ”, ông cười: “Mấy ông tướng đó chết hết rồi…”

Nhà báo Đoàn Thạch Hãn không có gia đình ở bên, nhưng ông ra đi trong vòng tay và tấm lòng của rất đông bè bạn trong giới văn nghệ như Nguyễn Miên Thảo, Trần Từ Duy, Vũ Hoàng, Đằng Giao, Lê Nhược Thủy, Trương Đạm Thủy, Lưu Trọng Văn, vợ chồng Cẩm Vân – Khắc Triệu…, các nhà báo, phóng viên từng làm chung, từng quen biết ông, nhất là các nhà báo gốc Quảng Trị.

Chờ bạn bè ở chùa Xá Lợi. 21h00 ngày 4/9, thi hài ông được đưa về vùng đất khổ Hải Lăng.

Tạm biệt ông bằng mấy câu thơ ông từng viết:

Hẹn về cạn chén cùng xuân

Cho quên mấy thuở trầm luân giữa đời

Đốt nhang quỳ tạ đất trời

Tìm trong nắng cũ một thời hồn nhiên

Muốn về lại chốn đầu tiên

Thoát từ giọt máu ra miền khổ đau…

(Khúc mùa xuân – Đoàn Thạch Hãn).

An Nhiên