Sự cố chết người tại FV: Xé lòng người ở lại

Gần một năm trôi qua, người nằm xuống cũng đã yên nghỉ nơi vĩnh hằng nhưng người ở lại thì vẫn ôm trọn nỗi đau bởi vụ việc liên quan đến cái chết của nạn nhân vẫn chưa được làm sáng tỏ. Họ mải miết tìm gặp để cùng khởi kiện Bệnh viện Pháp Việt (FV). Có thể rồi công lý sẽ được thực thi, thiệt hại vật chất sẽ được đền bù, nhưng nỗi đau mất cha, mất mẹ, mất cháu của người ở lại sẽ chẳng dễ dàng nguôi ngoai…

Gian nan hành trình đòi lẽ phải

Ngày ông Mai Trung Kiên qua đời cũng là lúc cô con gái Mai Thị Thu Trang gạt nước mắt ngược xuôi hai miền Nam Bắc để khiếu nại, xin ý kiến, gõ cửa rất nhiều cơ quan chức năng từ cấp địa phương lên tới Trung ương. Bố cô, ông Mai Trung Kiên (57 tuổi), có tiền sử mổ tim 8 năm trước. Ngày 7-8-2012, ông Kiên bị đau bụng và được nhập viện tại FV. Khi các chỉ số đánh giá sau xét nghiệm đều “nằm trong giới hạn bình thường, bạch huyết cầu hơi cao”, sang ngày 8-8, ông được phẫu thuật nội soi ruột thừa. Tuy nhiên chỉ 2 ngày sau ông bắt đầu đau bụng và ngực dữ dội. Bác sĩ của FV nghĩ ông Kiên đã có triệu chứng bất ngờ về tim nên chuyển ông Kiên sang bệnh viện Tâm Đức. Sau khi các bác sĩ Tâm Đức kết luận ông không có biểu hiện bất thường về tim nhưng có chảy máu trong do vết mổ ruột thừa, tình trạng rất nguy kịch, ông lại phải chuyển ngược về bệnh viện FV lúc 22h50. Chưa đầy nửa giờ, tim ông Kiên đã hoàn toàn ngừng đập trong sự bàng hoàng của người thân.

Sau khi cha nằm xuống, chị Thu Trang đã làm đơn tố cáo bệnh viện FV lên Sở Y tế TP.HCM và Sở đã lập hội đồng chuyên môn để đánh giá về ca mổ. Ngày 29-8, thông báo kết luận của Hội đồng y khoa về cái chết của ông Mai Trung Kiên chỉ rõ: “Sốc không hồi phục do xuất huyết nội sau phẫu thuật nội soi cắt ruột thừa trên bệnh nhân có bệnh tim mạch với nguy cơ cao và di chứng tai biến mạch máu não đang điều trị thuốc kháng đông. Bệnh viện FV đã không chẩn đoán và xử lý kịp thời tình trạng xuất huyết nội”. Vậy mà TGĐ bệnh viện FV Jean Marcel Guillon sau đó vẫn chốt lại một câu nói phũ phàng: “Những nguyên nhân tôi nói là bệnh nhân chết do nhồi máu cơ tim là sự thật, còn những lời nói khác đều là dối trá!”. Cái chết của cha vẫn còn tức tưởi, hai cô con gái Mai Thị Thu Trang và Mai Thu Huyền lại tiếp tục hành trình gian nan, gửi hồ sơ bệnh án qua Mỹ, cầu cứu cơ quan công an để đòi lẽ phải.

FV1

Ngót nửa năm từ ngày bà Nguyễn Thị Ngoạt (76 tuổi) ở thị xã Bà Rịa, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu qua đời, cũng tại bệnh viện FV, chỉ vì một chấn thương không quá nghiêm trọng “gãy xương đùi trái”. Ngày 29-5-2012, bà Ngoạt được đưa tới FV trong tình trạng sức khỏe bình thường, xương đùi trái sẽ được bệnh viện mổ bắt vít. Chiều 30-5, bà Ngoạt đã được mổ và chuyển qua phòng theo dõi. Chỉ được một ngày sức khỏe bình thường, tinh thần tỉnh táo thì chiều 1-6, sau khi tháo các thiết bị hỗ trợ, bà bắt đầu có các triệu chứng nôn, nói sảng, đau bụng, bụng bị trương lên… nhưng chờ mãi không thấy bác sĩ đến khám. Sang ngày 2-6, các bác sĩ kết luận “phân còn tồn nhiều, gây nén hơi là nguyên nhân làm bụng trương và có khả năng bị nhiễm trùng đường tiểu” khiến gia đình bệnh nhân bức xúc: “Sao không cho tháo phân trước khi mổ?”; “Sao không chuẩn đoán và xét nghiệm kỹ càng?”… nhưng câu trả lời thì im bặt.

Bà Ngoạt hôn mê đến ngày 16-6 thì ngừng thở. Đau đớn vì cái chết của mẹ, bà Nguyễn Thị Thủy (con gái bà Ngoạt) đã làm đơn cầu cứu khắp nơi. Bà Thủy đau đớn, phải chăng bệnh viện có ý không thực hiện hội chuẩn và các xét nghiệm trước khi mổ nhằm tạo ra tình trạng xấu để trục lợi? Sự sống chết của con người còn rẻ hơn mấy viên thuốc, mũi tiêm?

Còn đó tình người

Bí thư Thành ủy Đà Nẵng Nguyễn Bá Thanh có nói trong một hội nghị, rằng hòa bình không phải là thái bình, “thái bình là làng trên xóm dưới yên vui, con người sống với nhau yêu thương, nhân ái.” Chúng tôi nhìn thấy ở những yêu thương, nhân ái mà các thân nhân người đã mất dành cho nhau, dành cho những người vô tình hay hữu ý mang lại nỗi đau cho gia đình mình.

Các thân nhân hẹn gặp ngày 31-10 để cùng nhau khởi kiện nhưng một trong số đó, bà Tống Hải Thu, lại phải nhập viện vì bị tai biến do căng thẳng, đau đớn. Con gái bà Thu, sản phụ H.A nhập viện tại FV sáng 3-9-2012. Sau khi làm các xét nghiệm và siêu âm, BS đã kết luận: Thai nhỏ, tim thai tốt. Và chỉ định sinh thường. Nhưng sau đó, do sản phụ quá đau đớn nên bệnh viện chấp nhận tiến hành mổ. Sau ca mổ, gia đình được thông báo bé có vấn đề về hô hấp, sau đó bị tăng áp phổi (một dạng thứ cấp từ suy hô hấp), phải dùng một loại thuốc đặc trị với giá 86 triệu đồng nhưng vẫn không hiệu quả, phải chuyển qua Bệnh viện Nhi đồng I. Tại đây, bé sơ sinh đã mất lúc 1 giờ sáng ngày 5-9 khiến bà Thu ngã gục. Để sẻ chia bớt mệt mỏi và lo cho sức khỏe của bà Thu, các thân nhân “cùng cảnh” đã liên tục động viên, thuê luật sư tư vấn giúp bà đòi lời giải thích từ FV mà 2 tháng qua bà chưa nhận được. “Anh và các cháu hãy đừng lo lắng, tôi sẽ nhờ luật sư giúp, chi phí tôi sẽ gắng cáng đáng” – một thân nhân lớn tuổi trấn an người cùng cảnh…

Khi đại diện văn phòng luật sư từ miền Tây giải thích sự khác nhau giữa khởi kiện hình sự và dân sự là “có thể có người sẽ phải chịu án tù”, chị Mai Thị Thu Trang đã ngắt lời: “Cháu không muốn đâu, không muốn bác sĩ Tuấn phải chịu án tù!”

FV2

Dù lời nói như đứt đoạn, tay siết chặt chiếc điện thoại, mẩu giấy trên bàn, nhưng chị Trang cũng như những thân nhân ở đây chỉ mong bệnh viện phải nhận rõ sai lầm, nỗ lực hơn trong vai trò “từ mẫu”, để những nỗi đau do sự tắc trách đã xảy ra chỉ họ phải gánh chịu thôi, rồi từ đây kết thúc!

 KIÊN GIANG/NBCL