Thị trường củi ép Biên Hòa: Ai sẽ dẹp “nạn cò”?

Khi thực hiện loạt bài này, kể từ lúc gặp bà Trần Bích Ngọc, chủ Doanh nghiệp Đạt Minh và cha ruột bà, giới cò đã “thấy động” và lập tức “tắt máy”. Tuy vậy, tại các nhà máy chế biến gỗ, dăm bào, mạt cưa vẫn được xả ra, xe tải vẫn tấp nập ra vào và những lá đơn, những hợp đồng, biên nhận tiền thì “biết nói”!

Bí ẩn kẻ chống lưng “bà cò”

Quay lại trường hợp của “bà cò” Trần Bích Ngọc. Sau cuộc gặp trưa 19/7/2013, việc bà Ngọc tiết lộ “chồng đang công tác tại Bộ Công an” đã giải đáp rất nhiều thắc mắc của người viết sau khi nhận các đơn tố cáo trước đó.

Bởi trong đơn người dân phản ánh, suốt thời gian thu mua dăm bào qua bà Ngọc, họ thường xuyên nhận điện thoại của người xưng là “ở Bộ Công an”, vô cớ đe dọa, quát tháo, thúc ép việc đặt cọc, chuyển tiền chung chi… Khi được chúng tôi cho nghe vài đoạn ghi âm “người của Bộ Công an” đe dọa phóng viên, một người dân đã khẳng định “đúng giọng anh này!”

Một phiếu đặt cọc ghi tên Xí nghiệp Đông Hòa – Rubico

Từ những nghi vấn trên, phóng viên đã liên hệ với CQĐD phía Nam Bộ Công an. Thêm các nguồn tin khác, chúng tôi biết được bà Ngọc có chồng là ông Đại, hiện đang lái xe tại Cục CS PCTP về Môi trường. Tuy nhiên, khi chúng tôi liên hệ gặp để làm rõ việc bà Ngọc có dấu hiệu lừa đảo, chiếm đoạt tài sản, việc ông Đại không hoặc có liên quan, liên quan tới đâu trong hành vi của bà Ngọc thì ông không hề hồi âm. Mà khi ông Đại im lặng, những “khuất tất” về “thế lực đứng sau lưng bà cò” lại cho công luận mặc sức suy diễn: Bà Ngọc “dựa hơi” chồng mới ép được người dân đặt cọc hàng trăm triệu đồng (mỗi hợp đồng trên dưới 150 triệu đồng)? Ông Đại vì vợ mà gọi đe dọa người dân để xù nợ tiền cọc, làm giàu bất chính?… mà có khi ông Đại không liên quan (?) Những suy diễn này, có lẽ chỉ lãnh đạo Tổng Cục CS PCTP, lãnh đạo các nhà máy như Nhật Minh, Nano… mới có thể làm rõ!

Theo một đơn tố cáo, giới cò thường dùng các thủ đoạn như: Bỏ vài que gỗ thành phẩm vào đống mạt cưa; bỏ một gói ốc vít (dùng khi ghép bàn, ghế) vào cabin, trên bình xăng xe thu gom… để khi bảo vệ kiểm tra, sẽ lập biên bản, quy tội “ăn cắp”. Đây cũng là cái cớ để cò hủy hợp đồng, xù tiền cọc, một cái cớ vô cùng tàn độc.

Nhà máy đang sợ hay mặc kệ?

Ở Khu công nghiệp Tam Phước (TP Biên Hòa) và vùng lân cận có hàng chục cơ sở chế biến gỗ. Có thể kể tên các nhà máy lớn như: Đồng Gia Việt, NANO, Xí nghiệp Tam Phước (Thuộc Công ty CP Công nghiệp và XNK cao su Rubico), Phú Tài, Gỗ Hạnh Phúc, Nhật Minh… Suốt nhiều tuần, chúng tôi đã có mặt tại khu vực này để theo dõi, gặp gỡ người dân, các chiến sĩ cảnh sát… và có thể điểm mặt không ít tay cò “có tiếng”, như là ông Vũ Văn Ninh (doanh nghiệp Đại Phúc Lộc), làm “cò” tại Xí nghiệp Tam Phước. Dùng chiêu như bà Ngọc, ông Ninh bị tố cáo là đã buộc người dân đưa hàng chục triệu để ông “đặt cọc” cho nhà máy rồi sau đó “xù”. Thêm nữa, người dân còn phải đưa ông hàng chục triệu đồng để “lo lót”, như việc bồi dưỡng cho nhân viên Rubico là bà N.TP.L. để ký được hợp đồng (?)

Hầu hết người dân khi được hỏi thăm đều “không lạ” thủ đoạn của cò và những nỗi khổ mà người lao động chân chính đang gánh chịu. Tiếc thay, lãnh đạo các nhà máy dù có quyền gạt “cò” đi, giao dịch minh bạch với người thu gom (đối tượng trực tiếp thu dọn, lao động) lại chưa hề có một động thái bảo vệ người lao động, nhờ chính quyền vào cuộc, công luận lên tiếng (?) Như trường hợp xảy ra cuối tuần qua, khi chúng tôi cầm giấy nộp tiền liên quan tới Rubico tới gặp, lãnh đạo xí nghiệp Tam Phước khi nghe tới tên “cò Ninh” đã lập tức thoái thác, không nghe máy (?).

Sau bài viết thứ nhất, nhiều bạn đọc đang chờ mong Tổng cục CS PCTP, Tập đoàn CN Cao su Việt Nam… sớm vào cuộc. Còn những người “dọn rác” cũng không thôi hi vọng: Những “bóng đen” đứng sau việc chiếm đoạt tài sản sẽ bị xử lý; Người lao động sẽ được chính danh bước vào nhà máy, công sức, mồ hôi họ được thưởng công xứng đáng; Ngân sách nhà nước sẽ thôi thất thoát vì “cò”…!

Kiên Giang – NBCL