Cấm ngủ trưa: Chỉ nên cấm kiểu ngủ… phản cảm !?

Mới đây, FPT IS gây choáng váng dư luận khi ra quy định ban hành nội quy văn phòng tại khu vực Hà Nội, trong đó chính thức cấm cán bộ nhân viên nằm ngủ trong khu vực làm việc.

Nội quy có hiệu lực từ đầu tháng 6/2014. Theo đó, văn phòng công ty này tiến hành không tắt điện vào buổi trưa và đồng thời cử liên tục đi kiểm tra, đôn đốc, nhắc nhở những trường hợp chưa tuân thủ quy định.

Vì sự nghiệp… toàn cầu hóa !?

Được biết, quy định này xuất phát từ việc Chủ tịch FPT IS Đỗ Cao Bảo nghe một khách hàng Mỹ và một khách hàng Hà Lan nói là bị “sốc” khi nhìn thấy cảnh nhân viên FPT IS ngủ trưa trong văn phòng làm việc.

Hình ảnh này bị lãnh đạo FPT cho là mất mỹ quan, ảnh hưởng đến hình ảnh của công ty (FPT)

Nhiều người nói quy định này khá vô lý vì sau quãng thời gian tập trung cho công việc, buổi trưa là thời điểm cần được nghỉ ngơi để tái tạo sức lao động. Ông Bảo thì cho rằng quyết định này không có gì vô lý.

Tôi cho rằng ngủ trưa chỉ thuần túy là một thói quen và tôi không tin rằng ngủ trưa để tái tạo sức lao động. Bằng chứng là có một nửa số nhân viên FPT IS không ngủ trưa, trên 80% lãnh đạo FPT IS và các đơn vị thành viên thuộc FPT IS không ngủ trưa. Lãnh đạo cao nhất tập đoàn cũng không ngủ trưa và tôi chưa thấy những người ngủ trưa ở FPT có năng suất lao động cao hơn những người không ngủ trưa.

Tương tự như vậy ở các nước châu Âu, Mỹ, họ tuyệt đối không ngủ trưa ở văn phòng mà năng suất lao động của họ cao hơn chúng ta nhiều lần. Nếu bạn tin rằng ngủ trưa để tái tạo sức lao động thì bạn hãy chứng minh cho tôi thấy những người ngủ trưa có năng suất lao động cao hơn những người không ngủ trưa”, ông Bảo nói.

Ông cũng nói thêm rằng, trong nhiều năm qua, những người không ngủ trưa đã phải nhường không gian văn phòng buổi trưa cho những người đi ngủ. Có người thì muốn làm việc, muốn vào Internet bổ sung tri thức, muốn xem phim trên mạng… hoặc họ phải nhường văn phòng lang thang bên ngoài, làm việc trong điều kiện thiếu ánh sáng. Ông cho rằng, điều này là không bình đẳng và cần phải thay đổi.

Không ngủ thì làm gì?

Theo nguồn tin từ FPT, quyết định này đang gây nhiều tranh luận trong nội bộ công ty. Một số người cho biết, do không có thói quen ngủ trưa nên quy định này không ảnh hưởng nhiều tới họ. Phần đông thì cho rằng quy định này chưa hợp lý, thậm chí phản khoa học, vì buổi trưa là thời gian mọi người cần nghỉ ngơi để tái tạo năng lượng cho buổi chiều làm việc.

Không chỉ nội bộ công ty này, phần đông dân mạng đều thấy sốc trước quy định “không giống ai” này.

Chị Lê Thúy, phụ trách thiết kế cho một công ty IT ở Kim Mã cho rằng quyết định này phản khoa học: “Dân IT là những người cần giấc ngủ trưa nhất vì làm việc với màn hình máy tính nhiều rất mỏi mắt, đầu óc lúc nào cũng căng thẳng. Chỉ cần chợp mắt 15-20 phút buổi trưa thôi là người sẽ tỉnh táo, không có là đầu giờ chiều ngáp ngắn ngáp dài, rất uể oải”.

“Làm việc 4 tiếng liên tục rồi không cho người ta chợp mắt tí buổi trưa sao mà chịu được. Đặc biệt làm công nghệ thông tin rất mệt óc và mỏi mắt, không ngủ trưa chắc sang Trâu Quỳ sớm”, anh Thanh, một nhân viên IT bày tỏ.

Anh Thanh còn tếu táo rằng: “Ai đã có thói quen ngủ trưa rồi thì khó mà bỏ. Không ngủ ở văn phòng chắc phải đi thuê nhà nghỉ, hoặc trưa nào cũng phải đi cắt tóc, gội đầu, massage, tẩm quất”.

Sếp có phòng riêng, lính chỉ bàn !?

Nếu bóc tách câu chữ trong “lệnh cấm” của doanh nghiệp nọ thì rõ là họ không cấm (thực ra là không có quyền cấm) nhân viên ngủ trưa vì đó không phải giờ làm việc, mà cấm việc đó diễn ra trong văn phòng – nơi các ông chủ quản lý chứ không phải nhân viên. Đó đương nhiên là quyền của những người bỏ tiền ra mua/thuê văn phòng.

Nhất là khi người có quyền đang vì sự nghiệp toàn cầu hóa.

Hãy lên Google và tìm với các từ khóa “sleep at work”, chúng ta sẽ thấy những hình ảnh Tây cũng ngủ trưa đầy ở văn phòng. Nghĩa là, không chỉ ở ta, thế giới ai cũng công nhận ngủ trưa tốt cho sức khỏe, tái tạo năng lượng. Cái lý của ông sếp nọ cho rằng những người ngủ trưa cũng chẳng làm việc tốt hơn người không ngủ trưa, thật là phản khoa học vô cùng.

Nhưng xin lưu ý, những bức ảnh trên Google với từ khóa “sleep at work” của Tây sẽ có sự khác biệt rất nhiều với những hình ảnh ngủ trưa trong các văn phòng, công sở của ta. Xin lưu ý, ông sếp nọ còn nói đến một vấn đề rất đúng là sự xấu xí hình ảnh công ty của ông trong mắt khách hàng quốc tế.

Người Nhật cũng thường ngủ trưa, với nhiều tư thế khác người: Trên bàn, ghế đá, tàu điện ngầm, WC… mà vẫn thành biểu tượng của toàn cầu hóa, sức sáng tạo.

Vậy rút cục vấn đề ở đây là gì? Là nhân viên văn phòng của ta sẵn sàng mang chăn đệm, gối ngủ đến văn phòng; là cảnh kê ghế thành giường; là hình ảnh nằm lăn ra sàn nhà; là kiểu ăn uống, sinh hoạt bừa bãi chốn công sở của người Việt ta; là sự lem nhem, nhếch nhác đã thành “văn hóa” đặc trưng. Nhưng khổ, nếu không ngủ ở văn phòng thì đi đâu? Tiền đâu để ngày nào cũng thuê khách sạn, nhà nghỉ ngủ trưa?

Ở Tây, người lao động có thể cũng bị cấm ngủ ở văn phòng nhưng có hẳn chỗ dành riêng để nghỉ ngơi.

Ở ta, nhiều sếp thường sẵn phòng riêng, điều hòa mát rượi, nên đôi khi nảy ra những ý tưởng thật “tuyệt vời”.

Phải chẳng, chỉ nên cấm ngủ trưa kiểu… phản cảm !?

 Theo VNN, GiaDinh.Net