Viettel, Tecapro: Chuyện của người ‘mở cõi’

Nhớ lại năm 2005, trong đêm hội ngộ “Một thời hoa lửa” tại thành cổ Quảng Trị, có một cựu chiến binh cầm súng từ năm Mậu Thân trải lòng: “Hai miền hòa một rồi, nhưng ngừng đấu tranh chưa đặng! Ta còn phải thắng chính mình, thắng đói nghèo, kém cỏi … để dựng nước.” Như người cựu chiến binh nói, trên dải đất chữ S này, còn đó chiến sĩ ngày đêm giữ nước, có đó anh bộ đội miệt mài với bút, sách, với cờ lê, bàn phím…

Lính thực thụ!

Ở Công ty Ứng dụng Kỹ thuật và Sản xuất – Tecapro (Bộ Quốc phòng), có chiến sĩ tên Xuân. Cha mẹ đặt tên là Lê Anh Xuân – tên nhà thơ, người lính với khúc tráng ca “Dáng đứng Việt Nam” có lẽ cũng là cơ duyên để 17 năm sau, cậu trai này khoác lên mình màu áo bộ đội cụ Hồ. Năm 2004, Xuân đỗ Học viện Kỹ Thuật Quân sự. “Ngày thi đỗ, cha chân trần chạy khoe khắp xóm. Ngày tốt nghiệp, cha khóc vì tự hào.” – Xuân nhớ lại. Từ hồi ức chiến tranh của cha, môi trường quân đội với súng đạn, khí tài, Xuân “ngộ” rõ: Không ai yêu hòa bình bằng những người lính.

Đầu 2012, rời Hà Nội vào miền Nam công tác tại Tecapro, Xuân nhanh chóng bắt nhịp được với cuộc sống, chan hòa với người Sài thành hiếu khách. Ngày đầu tiên làm việc, Xuân làm chập điện và “phá” một chi tiết quan trọng trong tổng đài quân sự, thiệt hại cho đơn vị hàng chục triệu. Đang lo sợ thì lãnh đạo, đồng nghiệp đến, chỉ cười, động viên, khiến Xuân càng thêm tin tưởng, muốn là anh “Trung úy Teca” nhiệt huyết, làm tổng đài, chữa rada…

4424_Insert_Text

Trung Úy Lê Anh Xuân và cha

Tecapro còn có một chiến sĩ “đặc biệt” tên Hoàng Anh Tuấn. Anh có 16 năm phục vụ quân đội nhưng giờ mới chuẩn bị được khoác áo lính. Năm 1996, cầm tấm bằng cử nhân Vật lý, anh vào làm việc tại Viện Kỹ thuật Quân sự, rồi phụ trách phòng kỹ thuật Tecapro, kiêm Phó GĐ Công ty viễn thông Tecapro. Anh cho biết, nhiệm vụ chính của anh và đồng đội là nghiên cứu chế tạo các sản phẩm công nghệ cao, khí tài thông tin quân sự phục vụ quốc phòng.

Trong nhiệm vụ đảm bảo hoạt động thông tin quân sự, Tecapro cùng Binh chủng Thông tin Liên lạc phụ trách hơn 1000 đầu mối, từ cơ quan Chính phủ, Bộ Quốc phòng tới các đồn biên phòng dọc biên giới, các nhà giàn, quần đảo giữa biển Đông… “Các anh em Tecapro còn nhiều người mặc màu áo trắng nhưng mãi là anh bộ đội thực thụ, vì dấu chân của anh em đã đi khắp mọi nẻo đất nước, hỗ trợ đắc lực cho các đơn vị thông tin trong toàn quân, Phòng không – Không quân, Biên phòng, Hải quân…” – anh Tuấn cho biết.

11312_Insert_TextĐại tướng Phùng Quang Thanh kiểm tra tổng đài quân sự do Tecapro chế tạo

“Sếp” của Tecapro phía Nam là Đồng chí Army (tên thường gọi của Đại tá Nguyễn Mạnh Quân, Phó TGĐ Tecapro) non 30 năm làm việc tại Tecapro. Đại tá Quân kể: “Có quá nhiều kỷ niệm từ những ngày mày mò học sử dụng thiết bị quân đội Mỹ để lại, đánh vật với khí tài hỏng thời cấm vận… Vui nhất là khi tự mình chế tạo được mọi loại tổng đài quân sự, từ cấp chiến thuật tới chiến lược cho quân đội mình.” Đại tá Quân cho biết, ngoài nhiệm vụ trong nước, Tecapro còn phải giúp huấn luyện, đào tạo, chuyển giao công nghệ cho Cuba, Lào, Campuchia… Do công nghệ khác nhau, các chiến sĩ Tecapro còn phải gắng sức nghiên cứu, thay đổi linh kiện cho phù hợp đấu nối, khiến các chuyên gia quân đội nước bạn khâm phục, yêu quý.

Những người “mở cõi”

Một đơn vị làm rạng danh quân đội Việt Nam là Tập đoàn Viễn thông Quân đội Viettel. Năm 2009, khi đã khẳng định vững chắc chỗ đứng trong nước, Viettel đã băng núi sang Lào, Capuchia, vượt đại dương qua Haiti, Mozambicque, Peru… Rất nhiều chiến sĩ rời quê hương lên đường làm nhiệm vụ, với tâm niệm: “Mình giá trị hơn nhiều ở những chỗ khó khăn”.

Và có lẽ không đâu, cái “khó khăn”, cái “giá trị” được thể hiện đậm nét như ở quốc gia Nam Mỹ xa nửa vòng trái đất.

Tháng 8-2011, chiến sĩ Viettel sang Peru chỉ có 8 GĐ Chi nhánh tỉnh, 3 nhân viên ngôn ngữ và 8 nhân viên sở tại, rất khó để triển khai mở rộng mạng lưới. Lúc này, đồng chí Đoàn Quang Chiến, GĐ Viettel thủ đô Lima trăn trở: “Phải quăng mình vào chỗ chết để sống”. Chỉ cần vậy, đồng chí Chiến và đồng chí Trần Nhật Tài, GĐ Chi nhánh Callao “chia quân” làm 2 cánh, mỗi cánh 3 người lên đường. Mỗi “cánh quân” phải đi 6 chi nhánh để xây dựng bộ máy, phải hoàn thành nhiệm vụ “đúng 2 tuần”. Tuần đầu tiên “không được việc”. Sang tuần thứ 2, quyết không “dọn hành lý rời Lima”, các chiến sĩ đã nỗ lực “lùng sục” khắp nơi, tìm được nhà, thuê được nhân viên…

Ngày thứ 14, đồng chí Chiến mỉm cười: “Trong gian khó, chúng ta sẽ trưởng thành!”

32323_Insert_Text

Người lính Viettel ở Peru rất gần gũi, thân thiết với người dân

Cũng ở Peru, một nơi mà chỉ nghe tên thì ai cũng sợ là Cerro de Pasco. “Không thể thở được! Cả hệ hô hấp đông cứng lại.” – anh Thang Tiến Mạnh, Giám đốc chi nhánh thành phố Pasco diễn tả. Một ngày tháng 12, thời điểm lạnh nhất ở Pasco quanh năm tuyết phủ, cao tới 4.380m. Nhận lệnh đến Pasco, ý nghĩ “đến nơi khắc nghiệt nhất thế giới là cơ hội tốt nhất thử thách bản thân” là hành trang thôi thúc anh lên đường. Ở nơi người bản địa còn “ho sương, thở khói”, run rẩy trong 4, 5 lớp áo dày nên phải 1 tuần sau anh mới bớt đau đầu, khó thở để đi lại, làm việc.

Cùng với 1 nhân viên ngôn ngữ, anh Mạnh bắt đầu tiến hành hàng loạt nhiệm vụ: tuyển người, xây dựng trạm, đặt cửa hàng… Anh bảo rằng, khó khăn nhất là việc xây dựng trạm PAS014 ở độ cao 5.600m, nằm trên núi dốc, không có đường lên. Anh cùng nhân viên phải mở đường lên dốc, hơn 1 tuần mới làm xong 3km đường zíc zắc, mất thêm 2 tuần để chuyển vật liệu, thiết bị lên núi, cả đàn lừa thồ 10 con thuê của người dân cũng ngã lăn vì lạnh…

Trên hành trình phủ sóng Pasco của các anh, máu, mồ hôi, nước mắt bị che lấp bởi khát vọng: Giống như quê nhà, người dân nơi đây cần thông tin, cần cơ hội để phát triển!

2sg_Insert_Text

Đồng chí Trần Nhật Tài đang dạy trẻ em nghèo Peru sử dụng điện thoại di động

Anh Mạnh nói thêm rằng, “Trên đời, chả nỗi khổ nào bằng xa gia đình, xa quê hương. Ở Viettel, ai mà chẳng khổ. Thế nên, có gì mà không thể vượt qua!”

Đoàn An Nhiên

Nhật ký Peru:

“Không có gì không thể vượt qua”, đó cũng là sức mạnh để Viettel thực hiện mục tiêu và khát vọng mà Phó Tổng giám đốc Nguyễn Mạnh Hùng nhấn mạnh: “Đến năm 2015, Viettel sẽ và phải trở thành một công ty toàn cầu!”

Nói về những ngày “mở cõi”, GĐ Chi nhánh Viettel tại Lambayeque Nguyễn Việt Hùng kể: “Tôi nhận nhiệm vụ đến tỉnh Lambayeque, cách Lima 750 km với 1 nhân viên. Chúng tôi vác ba lô, chia nhau ruổi bộ mỗi ngày đi tìm nhà, tìm người. Có lúc lạc đường, các anh cảnh sát đi xe máy dẫn đường, chạy một đoạn lại dừng chờ mình đi bộ đến. Người dân còn tuyệt vời hơn, họ bắt taxi giúp, còn dặn tài xế phải đàng hoàng…” Cứ thế, các anh đã yêu, đã thương, đã gắn bó máu thịt với Lambayeque, với Peru.