Ẩm tửu ngày Xuân

Tự cổ chí kim, giới thi nhân, hiệp khách… thường lấy thú uống rượu làm vui, kích thích thi hứng, hay hứng thú hành hiệp. Bởi thế mỗi vị có một cách thụ ẩm riêng.

Nhưng nhà nhà, người người bia rượu. Vui cũng nhiều, mà thực là lo cũng chẳng ít…

baby havin a beer

Từ chuyện tiền nhân, như Lý Bạch phiêu diêu, hào phóng với “Rượu đầy đấu, thơ đầy bình”. Đào Tiềm thì: “Dốc bầu tự chuốc rượu, vịn cây vườn mà vui”. Có lẽ nhờ rượu, mà Tạ Trăn cho ra những câu nói để đời: “Phàm trong thơ, câu mở đầu nên như pháo nổ, tiếng vang mà mau dứt. Câu cuối cùng nên như tiếng chuông, tiếng trong mà dư âm.”

Còn Tô Đông Pha cũng rất nặng lòng với rượu, nhưng tửu lượng của ông rất kém, nhưng lại hay dùng rượu. Ông nói: “Ta ủ rượu là vì mình, trong niềm vui thích của người khác… Lấy cái vui của bằng hữu, của người khác làm niềm vui của mình, thì cái vui ấy rất lớn. Rượu chẳng làm say người mà do người tự say”.

Đêm mùa hạ, nhấp vài ly rượu nhỏ, nằm dài trên chõng che, nhìn lên vòm trời xanh vời vợi muôn sao sáng lóng lánh, lòng thấy thanh thản, yên lặng mà ngước nhìn không trung bao la, quên hẳn những giây phút bão bùng trong ngày. Ngày mùa thu, trời xanh biếc một mầu, mặt đất xao động, những chiếc lá vàng tung tăng nhảy nhót, âm vang trong lòng như tiếng gió mưa, tiếng nhạc ngân nga, chẳng lấy rượu làm niềm vui đong đầy cảm khoái…

Đó là phong cách uống rượu của người xưa vẫn gọi là “tiên tửu”.

Chuyện thời nay…

Trong đời thực này, không ít người còn trẻ mà nghiện tửu. Họ sẵn sàng uống, uống, cho tới “chết”. Uống như vậy, người xưa gọi là “tục tửu” (?)

84418-nhau

Nói vậy cũng không hẳn là đúng. Bởi kêu mọi người ai cũng uống kiểu “tiên tửu” thì khó quá. Trong tiểu thuyết Kim Dung, những vị hảo hán như Lệnh Hồ Xung, Tiêu Phong… đều nốc rượu như hạm. Nhưng phong thái họ vẫn đường hoàng, chân thành, tình nghĩa… Và đôi khi, “hết mình”, “tới bến” với nhau, cũng là cách để thể hiện cái nghĩa tình, cái duyên ở đời…

Nhưng cũng sợ rằng, nhiều người không có được cái tửu lượng “khủng” của Tiêu Đại Hiệp, và cũng không biết Lục bạch thần kiếm của Đoàn gia Đại Lý. Nên khi nốc rượu quá chén say mềm, dễ đánh rơi nhân cách, chuốc lấy sự khả ố. Rồi cơn say điều khiển mình, miệng nói lè nhè, chân đi loạng choạng, gây gổ, cãi cọ, la hét, đập bàn, đập ghế, đi tăng 2, 3, 4… Có kẻ quá say mà gây ra trọng án giết người. Khi tỉnh rượu, đã muộn…

Rõ ràng, hơi men làm ta thăng hoa, sảng khoái, phấn chấn tâm hồn.

Và nhìn thế sự qua “chai”, đời sẽ dịu dàng, đáng yêu hơn mắt thật rất nhiều…

Nhưng chỉ sợ rằng sau khi sự chếnh choáng đạt đến đỉnh điểm, rồi nồng độ cồn trong máu trở về mốc số không, thì người uống lại phải sống với tình trạng tệ hại: nhức đầu, mỏi mệt, rối loạn tiêu hóa, buồn nôn, biếng ăn… Ngoài ra, nó còn ảnh hưởng đến nhận thức về thế giới xung quanh: suy giảm phản xạ, trạng thái thiếu tập trung và mất “định hướng” trong không gian…

an nhau
Trong tình cảnh ngắc ngư, lơ mơ khi lạm dụng thức uống có cồn. Cánh “giải cứu” tốt nhất và đơn giản nhất là …không uống. Song đó là chuyện rất khó làm vì …không thể không uống. Đời này, không “nâng chén tiêu sầu”, khó vui tình huynh đệ được…

Khó quá….

Thôi thì nếu không tránh khỏi, thì ta đành phải tự cứu mình. Chon rượu, chọn cách “bảo vệ” mình tốt nhất.
Người uống nên chọn rượu trắng. Bởi trong thế giới rượu, các loại rượu “có màu” như vang đỏ hay whisky có chứa nhiều tạp chất phát sinh khi lên men hay tạo vị, sẽ làm “đau đầu” hơn sau khi uống so với các loại rượu “trắng” như Vodka, vang trắng hoặc quốc lủi “made in Viet nam”.

Thời gian gần đây, người ta còn dùng món “cốc tai” pha rượu với Red Bull. Theo một số người, Red Bull sẽ giữ “độ xỉn” ở một khoảng cách an toàn vì có chứa hàm lượng cofein cao. Nhưng cách này dễ… xỉn Red Bull trước khi xỉn rượu. Và xỉn thì rất lâu.

Người Nga có cách để hồi phục sức khỏe sau chầu Vodka lướt khướt: “Hai ly Vodka, một điếu thuốc lá, sau đó uống thêm một ly vodka”. Người Nhật thì “Muốn uống tiếp được thì phải đắp mặt nạ có tẩm …rượu Sake.”… Song cách dùng “mẹo” như vậy thường không có tác dụng xét trên quan điểm khoa học.

Có lẽ tốt nhất là uống rượu bình thường, kèm nước. Còn khi uống xong, bạn có cần thêm liệu pháp “đánh chặn” – C sủi. Hay có thể học người Hàn Quốc, uống nước pha mật ong, người Nhật ăn súp miso, người Nga uống nước dưa chuột muối, người Việt uống nước chanh nóng, trà gừng…

Và cách tốt nhất, giảm thiểu thiệt hại nhất là …tự mình móc miệng mình ói ra bằng hết.

Hiện trên đời còn có một số loại thuốc trị say xỉn, xuất xứ đông – tây – nam – bắc đủ loại. Song tác dụng của thần dược này vẫn còn nhiều nghi ngại vì sợ hóa chất. Thôi thì cứ xài phong cách dân gian, lành hơn: ăn no – uống nhiều nước – uống vitamin C – Trà gừng – chút cháo – và ngủ…

Và cũng là để ẩm tửu thực sự là cái thú tao nhã ở đời, cứu cánh cho đời:

Bán dạ tam bôi tửu
Bình minh sổ trản trà
Mỗi nhật y như thử
Lương y bất đáo gia.

(Đêm làm 3 chén rượu, sáng uống trà… Ngày nào cũng thế, thì khỏi phải nhờ tới bác sĩ)

An Nhiên